Mùa thu này tôi vẫn cô đơn !

0
21

Khi nắng đã lưng chừng chiều, gió bắt đầu thổi mạnh. Mấy nhành đào bị gió thổi, chao đảo, đập mạnh vào ô cửa sổ phòng. Choàng tỉnh. Bước vội ra ngoài.

Gió lạnh, táp vào mặt cái dịu mát, lòng tràn ngập sự thoải mái. Chợt giật mình nhận ra mùa thu đang tới. Chậm chạp và đượm nồng.

Mùa thu này tôi vẫn cô đơn. Đi qua những năm tháng của cuộc đời, trọn vẹn hai mốt năm, có thể là ngắn với những người đã già, nhưng cũng là đủ dài với người trẻ. Cô đơn vẫn nối gót cô đơn. Những buổi chiều mùa thu, lòng bỗng quay quắt một nỗi cô đơn không dạng, chơi vơi giữa dòng cảm xúc hỗn tạp, mơ hồ. Thèm có một người bên cạnh, để lang thang tản bộ dưới tán cây ven công viên hay đơn giản là ngồi nhâm nhi một li kem bên bờ hồ dịu mát. Vị ngọt của kem tan chảy đầu lưỡi. Phải chăng là mùi vị tình yêu!

Mùa thu này tôi vẫn cô đơn !

Thu lại về. Con người vẫn cô đơn trong từng nhịp thở, mỗi bước chân đi. Đôi tay nhỏ không biết thu mình vào đâu mỗi độ gió lạnh tràn về. Cần lắm một chiếc túi áo khoác của ai đó để hồn nhiên chui tay vào, bỡ ngỡ bắt gặp bàn tay khác, to lớn, thô ráp nhưng ấm nóng. Bàn tay nhỏ hạnh phúc.

Mùa thu vẫn đi qua. Tôi đã thôi quay đầu nhìn lại những mùa thu xưa cũ. Ánh mắt của những năm tháng cô đơn vẫn còn, hiện hữu trên gương mặt trẻ. Dòng đời vẫn cứ trôi. Dòng người vẫn vội vã. Đôi chân lại một mình lang thang trên con đường về. Con đường ngập tràn lá rụng mùa thu……..

Mùa thu này tôi vẫn cô đơn !
Rate this post

Viết Bình Luận

Please enter your comment!
Please enter your name here