Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!

0
12

Nếu nói về nỗi buồn của Song Ngư thì bất tận lắm. Song ngư mà đã buồn thì chỉ có làm mọi người xung quanh buồn lây thôi. Cảm thấy dường như đất trời cũng ảm đạm theo ấy.

Biểu hiện:

Tóc tai bù xù, mặt mũi nhăn nhó, mắt có thể mọng nước, thỉnh thoảng nhếch mép cười đểu. Mồm lẩm bẩm. Tay chân ngươi ngợm uể oải

Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!

Song Ngư mà đã buồn thì chẳng thiết gì,chán chường trông chẳng có sức sống gì cả. Mặc kệ mọi thứ chỉ biết nằm dài than ngắn thở dài hoặc khóc lóc tỉ tê, chửi bới tùm lum. Không thiết ăn ngon không thiết mặc đẹp, không cần ai phải an ủi quan tâm, càng ghét nhưng lời động viên xáo rỗng. Tóm lại là tự kỉ, nóng nảy và trở lên tàn ác lạnh lùng vô cùng, cũng vô cùng bi quan thấy đời chỉ toàn một màu xám xịt. Lúc này trở nên xấu tính nữa, cáu bẩn, chẳng thể tỏ ra vui nổi được trước niềm vui của người khác như thường ngày.

Nguyên nhân:

Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!

Buồn vu vơ suốt ngày thì có thể bất cứ lúc nào cũng tự dưng thấy buồn. Suy nghĩ về cuộc đời tương lai mình tự dưng thấy chán nản. Nhìn lại con ngươi mình thấy không hài lòng. Thấy mình cố gắng mãi cũng không bằng người khác… Chán quá không có gì làm cũng buồn, chẳng biết đi đâu cũng buồn. Buồn nhưng cái xa xăm, cái chỉ trong mộng tưởng mãi không thành hiện thực, buồn những nguyên nhân vô hình, không định hình thành lí do.

Trường hợp mà có lí do chính đáng, thì đau buồn kinh khủng lắm. Đau đến xé lòng, đau dằn đau vặt. Buồn đến nỗi ko muốn sống, tự tay đấm vào ngực cho bớt đau. Đầu cứ không ngừng nghĩ đến. Song ngư ngốc ngếch cứ bi quan và lôi nỗi buồn đó ra day đi day lại mãi. Thế nên nỗi buồn dù có buồn thật nhưng cũng không đến mức ấy thì lại thành quá cái mức ấy. Rồi lại lôi cả những nỗi buồn từ xưa xửa xừa xưa ra mà buồn một thể. Nếu túm được đối tượng gây ra nỗi buồn đó thì người ấy chắc chắn sẽ bị song ngư theo nhăng nhẳng cả ngày, bắt giải thích chứng minh tùm lum.

Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!

Hậu quả:

Mãi không sửa được cái bệnh bi quan thì cứ quen thói buồn vớ buồn vẩn rồi làm quá mọi chuyện lên. Tự làm khổ mình thôi.

Cách chữa:

Thường thì tự mình buồn thì tự mình chữa. Song Ngư sẽ tự tìm ra lí do để biện minh cho nỗi buồn đó, tự ý thức được rằng mình chỉ nghĩ quá lên thôi. Cuộc đời còn nhiều điều tươi đẹp lắm. Có khi khóc lóc nhiều quá đâm ra lại hết stress thấy lòng nhẹ vơi đi nhiều bình tĩnh suy nghĩ lại tìm ra cách giải quyết. Khi buồn song ngư cũng hay tìm đến những việc để làm cho tạm quên đi. Ví dụ như nhiều Song Ngư chọn cách ăn, ăn thật nhiều, ăn xong sẽ quên hết. Rủ bạn bè đi chơi nói chuyện, tạm thời trốn tránh, bỏ mặc nỗi buồn ở nhà. Thế rồi khi còn một mình, song ngư vẫn phải tự đối mặt với nỗi buồn đó thôi.

Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!

Nhưng cần nhất vẫn là sự chân thành và kiên nhẫn yêu thương từ mọi người xung quanh. Không buông tay song ngư kể cả lúc nó đuổi hết mọi người đi, thì khi bình tĩnh lại nó sẽ sớm nhận ra mình luôn được yêu thương và nhanh chóng trở lại vui vẻ yêu đời như trước thôi.

Lời khuyên:

Muốn chữa nỗi buồn cho song ngư phải cực kì cứng kiên nhẫn ở bên nhưng cũng phải thật dứt khoát làm cho con cá thoát khỏi vỏ ốc vô hình của nó. Trong đấy toàn những mớ bòng bong suy nghĩ vớ vẩn ko ai kéo ra thì nó sẽ mắc kẹt lâu.. Rất lâu… Con cá ngốc.

Sưu tầm

Ngư ngốc à! Đừng mắc kẹt trong nỗi buồn lâu quá chứ!
Rate this post

Viết Bình Luận

Please enter your comment!
Please enter your name here