Viết cho những năm tháng tuổi thơ!

0
22

Viết cho những năm tháng tuổi thơ!

Lúc còn nhỏ, tôi là cô bé nghịch ngợm và liều lĩnh. Những lần gây chuyện xong, tôi trốn đòn của mẹ bằng cách thu mình vào một bụi cây hay một góc tường nào đó. Nhiều khi phải ngồi hàng giờ và tôi lại tự tìm niềm vui cho mình bằng việc ngắm những dãy núi dài và bắt đầu chuyến phiêu lưu của trí tưởng tượng.

Tôi thường di ngón tay của mình lên đỉnh núi, mường tượng  cảnh lúc mình đứng trên đỉnh , trèo lên cái cây cao nhất, và vẫy tay chào gia đình. Thật nực cười với ý nghĩ điên rồ đó. Lúc đó với tôi, sau dãy núi là cả một thế giới khác, một mảnh đất xinh đẹp, một thành phố nhộn nhịp,một nơi hoàn toàn mới lạ. Những ước mơ viển vong đó kéo tôi đến một ý nghĩ táo bạo là mình sẽ có một chuyến đi. Và tôi đã đi thật.

Tôi chọn vị trí khám phá cho mình là một quả đồi nhỏ dưới những ngọn núi lớn nhấp nhô. Hành trang chuẩn bị bao gồm nước, ít bánh mì và chiếc xe đạp. Đúng là sự chuẩn  bị hoàn hảo cho một chuyến đi!( tôi nghĩ như vậy). Tôi bắt đầu chuyến hành trình trên chiếc xe đạp từ sáng sớm. Chiếc xe của tôi băng qua con đường làng, rồi đến con đường cái, nơi dẫn vào rừng. Tôi lang thang qua cánh rừng thông dài bạt ngàn, men theo những đồng ngô và lạc. Tiếp đó  là rừng bạch đàn rậm rạp, không một con đường mòn. Tiếng mấy con quạ đen cứ thỉnh thoảng  lại rít lên ghê rợn và nỗi sợ hãi dần bủa vây lấy tôi. Lúc đó, tôi bắt đầu nghĩ đến việc trở về. Chỉ một vài giờ trước, tôi còn rất hứng thú với dự định của mình. Bằng chứng là tôi đã nói dối mẹ là đi học thêm và có thể về muộn. Mẹ tôi có nằm mơ cũng không ngờ được điều này.

Con đường đi quá khó khăn buộc tôi phải dắt bộ chiếc xe đạp. Sau một hồi vạch đường tìm kiếm, hết nhẵn nước và khát khô cả cổ họng, tôi phát hiện ra một chiếc lều nhỏ. Chiếc lều là của một ông lão canh nương. Ông nói cho tôi biết đây chỉ là vùng ven chân núi, chưa đến ngọn đồi thấp nhất. Tôi nhăn nhó nhận ra mình chỉ mới bắt đầu, còn muốn leo lên ngọn núi thì quả thực quá sức tượng tượng. Thế là tôi òa khóc.

Hết nước, hết bánh mì, người thì bị gai cào xước, tôi nhờ ông lão dẫn đường ra khỏi rừng. Ông đi trước với cây gậy vạch đường, theo sau là tôi ( trước rất chỉnh chu với áo khoác bộ đội của ba, khăn và găng tay của mẹ), giờ đang lôi thôi lếch thếch, mặt mũi méo xệch đi vì chán chường. Chia tay ông lão từ con đường cái, tôi cặm cụi đạp xe trở về( lúc này mới thật sự mệt mỏi).

Tôi trở về nhà với bộ dạng nhếch nhác, một vài vết thương nhỏ ở người, gương mặt đỏ ửng lên vì nắng. Và ba mẹ tôi, ngay cả sau này cũng không hề biết gì về cuộc phiêu lưu đó. Bí mật chỉ có riêng tôi biết và cất giữ mãi về sau.

Chuyến hành trình khám phá của tôi diễn ra chỉ trong vòng một buổi , khi mà tôi chỉ là một cô bé con 13 tuổi. Sau này khi lớn hơn, tôi vẫn hay ngồi thẫn thờ một mình ngắm những dãy núi dài sau cơn mưa. Dĩ nhiên là điều này không thường xuyên như lúc còn nhỏ.  Cuộc sống của một người trưởng thành cuốn tôi đi trong lo toan bộn bề của cuộc sống, những ý tưởng điên rồ cũng không còn chỗ để thực hiện. Tâm hồn tôi vẫn là cô bé của năm 13 tuổi nhưng những khát khao và mộng tưởng của tuổi ấu thơ đã không còn trọn vẹn như trước.

Đi qua những khó khăn vấp váp, tôi nhận ra những dãy núi kia cũng như chông gai của cuộc đời. Dũng cảm vượt qua nó, ta sẽ đứng  trên đỉnh cao, đó là lúc ta chiến thắng nỗi sợ hãi trong chính bản thân mình.

Đắng sau đỉnh núi sẽ là một thế giới tốt đẹp hơn!

Viết cho những năm tháng tuổi thơ!
Rate this post

Viết Bình Luận

Please enter your comment!
Please enter your name here